Chào mừng quý vị đến với website của Phạm Thị Thuỷ - Quảng Tiên-Quảng Trạch-Quảng Bình
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành
viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của
Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Hôm nay
Chúc mừng năm mới 2020
BÃO SỐ 6 - 1989

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Trương Quốc Tấn (trang riêng)
Ngày gửi: 00h:12' 20-01-2011
Dung lượng: 291.0 KB
Số lượt tải: 1
Nguồn:
Người gửi: Trương Quốc Tấn (trang riêng)
Ngày gửi: 00h:12' 20-01-2011
Dung lượng: 291.0 KB
Số lượt tải: 1
Số lượt thích:
0 người
Tặng Tứ và hai con yêu quý.
Nhìn bản đồ theo dõi bão đêm nay
Anh lo cho em, các con và tất cả
Ai ngờ đâu giữa những ngày nắng hạ
Đã bùng lên bão tố, mưa dông.
Một mình anh lặng lẽ giữa căn phòng
Bốn xung quanh mưa dầm và gió thổi
Bốn xung quanh mịt mù và bóng tối
Một mình anh ngồi viết dưới ngọn đèn.
Bão đến Quảng Bình, em có biết chăng em?
Nghe đài báo, lòng anh như thắt lại
Từ lo toan nay đã thành sợ hãi
Bão vào đâu ? Ôi đất mẹ - Quảng Bình.
Lo cho nhà trên đất Hoà Ninh
Nơi bố mẹ, các em đang sinh sống
Có biết chăng bão đang dần đến
Để chống, để lo cho tính mạng gia đình.
Ở nơi xa, em có biết chăng em ?
Nỗi lo toan anh dồn về Châu Hoá
Giữa lúc này, bố, anh cùng các chị
Có thấu chăng tình anh ...
Nhưng dầu sao những nối lo toan
Phần cho em, hai con còn nhiều lắm
Tình vợ chồng, cha con còn sâu đậm
Giờ này, em và các con ở đâu ?
Tội nghiệp Anna mới nửa tuổi đầu
Đã phải dãi dầm cùng mưa, nắng, gió
Khi ra đi, ba ngờ đâu bão tố
Để lại áo quần, con có lạnh không con ?
Lyna ơi, ba mới nhắc đầu hôm
Khi cậu Lập, cậu An đến đây thăm hỏi
Bộ Thu – Đông ba vừa gấp vội
Nước mắt nhỏ dài, thấm ướt áo quần con.
Khi xa rồi càng nhớ càng thương hơn
Một mình em giờ với hai con dại
Thường gió mưa, em còn sợ hãi
Bão đến rồi, nỗi lo sợ càng tăng.
Cầu trời cho cơn bão chóng tan
Cầu trời cho tất cả được an toàn
Thương tôi nghèo, đừng gieo tai hoạ
Mẹ hiền ơi, con lo sợ vô vàn
Viết vào lúc 21 giờ ngày 23 tháng 7 năm 1989, lúc cơn bão số 6 cách Ba Đồn 60 km).
Trương Quốc Tấn






Miền Trung lắm bão ,nhiều mưa ,
Cho đời dịu ngọt trang thơ nghĩa tình !